Đàn ông không có tiền như “Sói không răng”, nỗi sợ đó bạn có không?

Ngày 20, Tháng Mười Hai, 2019

Xã hội quy định “Là đàn ông phải luôn mạnh mẽ, phải rắn rỏi để đương đầu với mọi phong ba bão táp, phải là điểm tựa để cho người phụ nữ và gia đình của mình dựa vào”. Nhưng có ai hiểu, đằng sau sự “ủy thác” mà xã hội phân công ấy, đàn ông chúng tôi cũng biết sợ, những nỗi sợ được chôn giấu mà chẳng mấy ai thấu.

Nỗi sợ khởi đầu mang tên “Sự nghiệp”

Nếu như thời sinh viên bạn còn lắm bận tâm về mọi vấn đề của cuộc sống, về những mối tình tan vỡ của thuở học trò. Thì khi bước chân ra khỏi cánh cổng đại học, mọi sự chú ý và tâm huyết của bạn đều sẽ chỉ dồn về một hướng đó chính là “lập nghiệp”.

Khoảng thời gian 3-5 năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp, bạn sẽ thấy một sự khủng hoảng và nỗi sợ bao trùm khi đi đâu cũng bị hỏi “Làm gì rồi”. Tôi còn nhớ như in khi vừa bước chân về nhà sau mấy năm đèn sách, dự định là sẽ tự thưởng cho bản thân vài tháng ăn chơi để cân bằng lại cuộc sống, thế nhưng đời không như mơ. Hàng xóm, người thân, bạn bè..luôn miệng nhắc nhở về công việc, họ hối thúc và hỏi dồn dập như thể tôi đang “mắc nợ” họ lâu ngày chưa trả vậy, cứ đều đặn như thế qua từng ngày, tôi dần cảm nhận được nỗi sợ khi bước chân ra khỏi nhà (thậm chí khoảng 1,5 năm đầu tiên tôi còn chẳng dám về quê) khi mọi ánh mắt soi xét cứ đổ dồn về một phía. Trong tiềm thức của mình, tôi tự hiểu được bản thân sẽ phải làm gì? Con đường đi sẽ ra sao? Và chuẩn bị điều gì là tốt nhất cho con đường sự nghiệp sắp tới? Ngặt một nỗi, mâu thuẫn giữa ý muốn bản thân với sự hài lòng của mọi người nó luôn là một khoảng đối nghịch to lớn, tôi đã từng được nghe các tiền bối kể lại về nỗi sợ sau khi ra trường, và lúc đó tôi chỉ nghĩ bụng “Có phải  mọi người đang thổi phồng điều đó lên không trong khi bản thân mình cảm nhận thấy nó quá bình thường”. Nhưng quả đúng là khi bản thân đặt mình vào vị trí ấy, trải qua cảm giác ấy mới thấy thấu những gì mà họ kể chẳng sai lệch chút nào.

Nối tiếp sau đó là đến “sợ thất bại”

Tôi hiểu cảm giác ấy. Đôi lúc, chúng ta cảm thấy mình là kẻ bỏ đi của thế giới. Đôi lúc, mình làm đâu hư đó và chẳng có gì ra hồn cả. Nhưng đó đơn giản là cuộc sống.

Gánh nặng của đàn ông không nhiều lắm, tứ bề bủa vây xung quanh, khi bạn chưa có gia đình bạn có thể thỏa sức làm, thỏa sức thử nghiệm… Và đôi khi là sẵn sàng đương đầu với thất bại để tích lũy kinh nghiệm cho lần trở lại hoàn hảo hơn. Nhưng bạn tin không, khi bạn có cho mình một gia đình nhỏ rồi, bạn sẽ thấy dù làm bất cứ điều gì mọi ngã rẽ cũng chỉ hướng về cho gia đình. Liệu bạn có còn đủ mạnh mẽ để làm lại, đủ dũng khí để đứng lên, đủ kiên cường để làm tiếp công việc vốn dĩ vẫn dang dở mà trước đó bạn chưa kịp hoàn thiện không? Trong đầu bạn luôn thầm nghĩ “Lỡ như lần này việc không thành thì mọi chuyện sẽ thế nào?”. Dần dần cứ thế bạn chấp nhận yên phận với một công việc ổn định, yên phận với những gì mình đang có, bạn chấp nhận từ bỏ hết mọi ước mơ, dự định được ấp ủ vì nỗi lo sợ thất bại.

Nếu có ai đó bảo điều gì có thể “dọa” được đàn ông chúng tôi, khiến chúng tôi luôn sợ hãi (chẳng phải ma quỷ hay ngáo ộp nào mà mọi người vẫn hay nhắc đến). Tôi sẽ mạnh dạn mà trả lời đó chính là “thất bại”.

Nhưng trên tất cả, nỗi sợ lớn nhất của người đàn ông là “không có tiền”

Tôi đã từng rất thấm câu nói này “Đàn ông không tiền như sói không răng”, tiền tuy không phải là tất cả đối với một người đàn ông. Nhưng tiền chiếm đến “quá nửa” sự quan trọng đối với cuộc đời của họ, nếu bạn không tin hãy thử đi tìm một người đàn ông “nhẵn túi”, bạn sẽ hiểu được cảm giác “lạc lõng và bơ vơ” là như thế nào.

Khi không có tiền, bước chân ra đường của bạn luôn “nặng trĩu”. Ánh mắt của bạn luôn tự ti (thay vì có thể nhìn ngang –nhìn dọc, thay vì có thể xà vào bất cứ quán ăn nào mà mình yêu thích) thì bạn chỉ có thể đi thẳng mà không dám dừng ở bất cứ chỗ nào. Khi không có tiền, bạn đành chấp nhận chọn cho cha mẹ mình những nơi khám bệnh “rẻ nhất”, con cái mình phải học những nơi bình dân nhất, và vợ mình đôi khi cũng buộc phải chọn những món đồ mà mình không thích.

Dẫu biết tiền sẽ không bao giờ là đủ, có nhiều thì càng muốn có nhiều hơn. Nhưng làm một người đàn ông (nhất là khi bạn là trụ cột của gia đình) thì trách nhiệm kiếm tiền, thậm chí là nhiều tiền để trang trải mọi thứ trong cuộc sống là điều mà bạn phải luôn luôn nghĩ. Đừng nghĩ đồng tiền là xấu, là trách nhiệm “không biết từ đâu” được chuyền từ tay người này qua người khác đè lên vai bạn. Mà hãy xem mỗi đồng tiền mình kiếm được chính là một sự cố gắng, một sự sáng tạo, một sự ghi nhận và đánh đổi của bản thân mà có. Hay nói cách khác, bạn càng kiếm nhiều tiền thì năng lực của bạn càng được xã hội ghi nhận và học hỏi.

Và hãy ghi nhớ một điều cốt yếu, tất cả những người đàn ông thành đạt đều đã từng sống và vượt qua được tất cả những nỗi sợ kể trên (thậm chí là nhiều hơn thế) để xây dựng được riêng thành tựu cho bản thân mình. Vì lẽ đó, hãy biến nỗi sợ thành hành động, chứ đừng để nỗi sợ là lý do cản bước bạn đến với thành công nhé!